Prog – Samedi 19 Mai : Rencontre avec le bouddhisme

Thème :  Vivre heureux et partir en paix

La vie commence à la naissance de ce corps et se termine à la mort de celui. Durant cette période, le temps nous fait avancer dans le conditionnement de l’impermanence: ces changements perpétuels du corps et de ces états.

On cherche sans relâche à construire une vie heureuse, à bâtir un environnement harmonieux, jusqu’au moment de partir, on cherche à établir un état de paix, de calme comme un océan sans agitation. Revenir pour repartir, c’est le cycle de ce « véhicule », c’est à dire celui de la condition humaine, par comparaison au cycle d’une inspiration et d’une expiration.

Mais quelle serait la façon de construire une vie heureuse et de pouvoir repartir dans la sérénité ?

C’est à travers cette photo de la vie d’un être que le thème sera abordé au cours de cette rencontre.

Déroulement de la rencontre :

  • 14h30 : Tai Chi
  • 15h00 : Méditation
  • 15h45 – 17h15 : Thème

Participation : 5 euros/adulte

DHARMAKAYA CEITIYA : Cérémonie d ‘ordination de 30 000 moines

Cérémonie d ‘ordination de 30 000 moines

Au temple DHARMAKAYA CEITIYA, Thaïlande


Commémoration annuelle : cérémonie  Makha Bucha avec la participation de plus de 40 000 personne au mois de Février à War Phra Dhammakaya. Elle a été organisé durant le jour de pleine lune du calendrier lunaire annuel, la signification de cette cérémonie est de développer l’esprit de Respect au Bouddha et son enseignement, c’est une journée nationale en Thaïlande, ainsi qu’au Laos et au Cambodge.

Carrying the simple garb of a monk, more than 30,000 men spread out across the plaza in front of Dhammakaya’s Cetiya temple, as a lengthy ordination ceremony approaches its climax. The men will soon take their vows and then don the saffron robe that signifies their acceptance into the monkhood. Afterward, they will be assigned roles in temples across Thailand, where they will follow the sacred Buddhist precepts.

30 000  moines prenant leurs voeux monastiques.

 

Entre 100 000 à 200 000 participants venus pour l’événement. Et des milliers de personnes ont assistés à l’événement de Dhammakaya sur internet.

Des offrandes de nourritures à base de riz ont permis à nourrir la communauté des moines et des participants (environ 500 000 personnes) pendant 5 jours.

Plus de 30 000 personnes : moines, Vénérables et pratiquants en méditation à la tombée de la nuit.

Prog – Dimanche 13 Mai : « Fête de Vésak »

Anniversaire de naissance du Bouddha


10h30 : Accueil
11h00 : Cérémonie de Vésak (2556e)
12h00 : plat végétarien offert (+ stands **)
13h30 : Enseignement bouddhiste
14h15 : Spectacle en offrande à Vésak
17h00 : Fin
**Stands de plats vietnamiens en vente.

Prog – Samedi 28 Avril : Rencontre avec le bouddhisme

Thème : Comment peut-on être responsable de la souffrance ?

« Souffrance »,  terme souvent employé dans le bouddhisme. Dans son premier sermon, le Bouddha a fait référence à la « Souffrance » par les Quatre Nobles Vérités. Dans le quotidien, les êtres essayent de fuir cet état,  pour chercher son contraire, c’est à dire le bonheur.

Mises sous différentes formes, la souffrance, dictée par le Bouddha, fait partie de la responsabilité de l’être qui l’expérimente.  Ce sera à travers la prise de conscience de cet Eveil que le thème de la rencontre sera mis en avant. Voici un extrait du soutra sur « la peur de la souffrance » :

Ainsi ai-je entendu : « En ce temps-là le Bouddha séjournait près de Savatthi, dans le parc Anathapindika du bois Jéta. A ce moment, un groupe de jeunes étaient en train de torturer des poissons entre Savatthi et le bois de Jeta. De bon matin, le Bouddha vêtu de sa robe de moine, avec son bol se dirigea vers Savatthi pour pratiquer la collecte. En apercevant un groupe de jeunes en train de torturer des poissons entre Savatthi et la forêt de Jeta, le Bouddha alla leur demander:

  • Jeunes gens, est-ce que vous avez peur de la souffrance ? Vous n’aimez pas souffrir, n’est-ce pas ?
  • Oui, Maître Bouddha, nous avons peur de la souffrance et nous n’aimons pas souffrir.

Après avoir compris la signification de leur réponse, le Bouddha leur répondit par les paroles suivantes :

  • Si réellement vous n’aimez pas la souffrance, comprenez qu’en réalisant des mauvaises actions à n’importe quel moment, vous serez souvent prisonniers de la souffrance. Et si vous avez déjà réalisé des mauvaises actions, vous ne serez pas libérés de la souffrance même si vous la fuyez ou bien même si vous voulez l’éviter.« 

NAMO SAKYAMUNI BOUDDHA

Déroulement de la rencontre :

  • 14h30 : Tai Chi
  • 15h00 : Méditation
  • 15h45 – 17h15 : Thème

Participation : 5 euros/adulte

Phap – Ý nghĩa chánh báo và y báo.

Written by Ven. Thich Phuoc Thai

Friday, 23 July 2010 09:04

Hỏi: Kính bạch thầy, xin thầy hoan hỷ giải thích cho con rõ ý nghĩa của chánh báo và y báo là như thế nào?

Ðáp: Chánh báo và y báo là thuật ngữ chuyên môn của Phật giáo. Nói chánh báo là chỉ chung cho các loài hữu tình chúng sanh. Ðặc biệt tiêu biểu là loài người. Vì loài người là loài hữu tình cao cấp thượng đẳng. Không có loài hữu tình nào có trí khôn thông minh bằng loài người. Còn y báo là chỗ nương tựa cho các loài hữu tình. Chữ y là nương; báo là đáp lại. Nghĩa là chỗ để cho các loài hữu tình nương tựa mà sống. Nói cách khác, đây thuộc về loài vô tình chúng sanh hay khí thế gian. Theo sinh vật học, thì hữu tình thuộc về loài động vật. Còn vô tình hay y báo thuộc về loài thực vật và khoáng vật. Nói gọn cho dễ hiểu hơn, chánh báo thuộc về con người. Y báo thuộc vể môi trường cảnh vật chung quanh. Như vậy, giữa chánh báo và y báo có sự sống hỗ tương liên quan mật thiết với nhau. Nhưng chánh báo là chủ động tạo tác, còn y báo là phụ thuộc vào chánh báo. Như những thứ: nhà cửa, xe cộ, vườn tượt, cây cối, ao hồ, đất đá, sông biển v.v… tất cả đều thuộc về y báo.

Một chánh báo tốt đẹp trang nghiêm, thì y báo cũng tùy đó mà trang nghiêm tốt đẹp theo. Muốn cho y báo, tức hoàn cảnh môi trường sinh thái chung quanh được an lành tốt đẹp, thì trước hết phải giáo dục xây dựng chánh báo, tức giáo dục xây dựng con người. Nghĩa là phải giáo dục xây dựng con người có một đời sống đạo đức văn minh, văn hóa cao đẹp cả hai phương diện về thể chất cũng như tinh thần.

Muốn biết một quốc gia có nền văn hóa mức sống tiến bộ cao hay thấp, hãy thử nhìn vào y báo, tức hoàn cảnh môi trường sống chung quanh của quốc gia đó, thì chúng ta sẽ biết ngay. Nhất là những nơi sinh hoạt công cộng như: bến xe, đường xá, cầu xí, phố thị v.v…Cứ nhìn vào những nơi nầy, thì chúng ta cũng có thể đánh giá biết được phần nào đời sống trình độ dân trí của người dân, cũng như hệ thống tổ chức cai trị của quốc gia đó. Nhất là đời sống kinh tế của họ. Không cần phải tìm hiểu ở đâu xa. Cứ nhìn vào y báo người ta có cũng thể biết được chánh báo. Ngược lại cũng thế. Thí như nhìn vào sự trang trí của một căn nhà, hay khu vườn (y báo ) ta cũng có thể đoán định được phần nào về cá tánh khuynh hướng đời sống của những người  (chánh báo ) trong căn nhà đó. Trái lại, nếu là người có nếp sống bê bối cẩu thả, thì cảnh trí chung quanh họ cũng bê bối không trang nhã ngăn nắp trật tự.

Dựa theo ý nghĩa cụ thể nầy, nếu ta khéo biết ứng dụng chánh báo và y báo vào đời sống tu hành của chúng ta, thì cũng rất là hay và có nhiều điều lợi ích thiệt thực. Sự tu hành, trước hết là ta phải sửa ở nơi chánh báo, tức sửa ở nơi thân tâm của ta. Nếu thân tâm của ta được an bình tốt đẹp, thì cảnh vật chung quanh ta ( y báo ) cũng theo đó mà an ổn tốt đẹp theo. Ðó là chúng ta khéo biết tu sửa ở nơi cái gốc. Hễ cái gốc vững chắc lành mạnh tốt đẹp rồi, thì cái ngọn cũng theo đó mà có nhiều khởi sắc tốt đẹp. Bởi vì mọi vật đều do chính con người tạo ra. Con người có đạo đức tốt đẹp, thì tạo ra cảnh vật chung quanh cũng trang nhã xinh lịch tốt đẹp. Nghĩa là, ai trông thấy cũng khen ngợi thích thú.

Kinh A Di Ðà đã diễn tả cho chúng ta thấy rõ điều đó. Những nét đẹp thù thắng cực kỳ trang nghiêm thanh tịnh ở thế giới Cực lạc, đều do đức Phật A Di Ðà và nhơn dân ở cõi đó tạo ra. Từ chánh báo đến y báo, tất cả đều cực thắng trang nghiêm thanh tịnh. Ðược thế do đâu? Phải chăng tất cả đều do chánh báo tạo tác mà ra. Ðiều đó, đủ chứng minh cho thấy, việc giáo dục xây dựng chánh báo ( con người ) mới là điều quan trọng tối thiết yếu. Câu nói: “Tâm bình thế giới bình” hay “Tâm xuân thế giới xuân”, đó là nói lên ý nghĩa của chánh báo và y báo. Muốn thế giới hòa bình, thì trong tâm của mỗi người phải có hòa bình trước. Nếu không được vậy, thì đó chỉ là điều mơ mộng ảo huyền mà thôi!

Mong sao mỗi chánh báo (tức mỗi con người) tự trau dồi đạo đức, tu tâm sửa tánh, xây dựng đời sống thân tâm an bình tốt đẹp, đừng tiếp tục gây nên thảm họa chiến tranh và làm ô nhiễm môi trường. Ðược vậy, lo gì y báo ( môi trường sống) không mang lại cho con người có nhiều tinh khiết mát mẻ trong lành tốt đẹp để cho con người thụ hưởng tạo nên một đời sống hòa bình an vui hạnh phúc tuyệt vời vậy.

Cố chấp và khổ đau

http://www.daophatngaynay.com/vn/Tap-chi-Dao-Phat-Ngay-Nay/Bai-viet-chon-loc/7433-Co-chap-va-kho-dau.html

Có lẽ trên đời hầu hết những khổ đau đều phát sinh từ những ngộ nhận, cố chấp, độc đoán và hẹp hòi… Tại sao con người không thể mở lòng ra để sống khoan dung hơn, rộng lượng hơn, bớt đi những cố chấp không cần có để đừng gây khổ đau cho nhau… Sống phải có tình thương, chí ít thì phải còn chút tình người với nhau để đời vơi bớt đi những khổ đau của thân phận con người…

Con người ta nếu hết tình cũng vẫn còn một chút nghĩa nào đó để cư xử trọn đạo với nhau. Thế nhưng có lẽ vì sống cho sự vị kỷ nhiều quá, cái tôi to quá, tự ái cao như bầu trời nên kéo theo biết bao là tức giận, tự ái, hận thù, trả đũa nhau, làm thỏa mãn cái tôi của mình để rồi ai cũng khổ, cũng sống trong tâm trạng bất an…và đời sống chỉ còn là những ngục tù của khổ ải mà thôi…

Tại sao lại không thể tha thứ được cho nhau chứ! Trong khi cuộc đời đã có quá nhiều nước mắt…có cần phải đổ thêm những dòng lệ nữa chăng. Trong bất cứ mối quan hệ nào đi nữa, nếu không có được sự cảm thông, chia sẻ, khoan dung, chân tình với nhau, thì quan hệ đó khó bền vững với thời gian.

Có câu nói mà đa số ai cũng biết, đó là “sống trong đời sống cần có một tấm lòng…. để gió cuốn đi” (Trịnh Công Sơn). Nếu những quan hệ trong cuộc sống không có cái gọi là “tình thương” thì con người luôn nghi kỵ nhau trên mọi lĩnh vực, luôn “phòng thủ” mọi lúc mọi nơi và sẵn sàng “trả đũa” khi bị “tấn công”… Hậu quả là vợ chồng mất niềm tin, tình nhân ngờ vực nhau, bạn bè thiếu sự chân tình, anh chị em không tin nhau được, cha mẹ con cái đối xử nhau không có tình thân, gia tộc chẳng còn tình đoàn kết, tình làng nghĩa xóm chỉ còn là sự “dòm ngó”, hơn thua, tranh chấp, đố kỵ… Hậu quả là ta luôn sống trong tâm trạng căng thẳng, bất an từng giây, từng phút. Sống một cuộc sống như thế thì thân phận con người đi về đâu???

Nên nhớ rằng chúng ta có mặt trên cõi đời này là đi tìm hạnh phúc cho mình và cho người….chứ chẳng phải “gây đau khổ” cho người và cho mình….Có đôi lúc chúng ta quên đi mục đích hiện hữu của chính mình, ngay đây là đau khổ, là mất phương hướng trong cuộc sống, là khởi phát những niềm đau, những tuyệt vọng, những “than thân trách phận” thậm chí…nguyền rủa cuộc đời…Khi đau khổ dâng lên tột cùng, tuyệt vọng không còn chỗ để thoát, ta có khuynh hướng “hủy diệt” kẻ gây đau khổ cho ta, nếu không hủy diệt được người thì ta quay lại hủy diệt chính mình….Đó là những cái chết “tự tử” trong tâm trạng đầy phẫn uất và tuyệt vọng…

Chúng ta đã sống như thế, tự lừa mình và dối người, hay nói cách khác con người luôn mang “mặt nạ” khi giao tiếp với nhau. Chúng ta vô tình biến cuộc sống trên đời này thành một sa mạc khô khan cằn cỗi, vắng bặt những giọt nước tình thương, ta hờ hững trước bất hạnh của tha nhân, lơ là với niềm đau của đồng loại, vô cảm với tình người… Vậy cuộc sống như thế mang một ý nghĩa gì???

Tất cả khổ đau trên cuộc đời phát xuất từ cái tôi, bản ngã, một ego theo quan điểm triết học. Cái tôi là cái đáng yêu nhất nhưng đồng thời cũng là cái đáng ghét nhất, vì nó là tâm điểm cố chấp, hẹp hòi, vị kỷ….Cái tôi khi ban phát một tình thương nào đó luôn đi kèm theo điều kiện, thí dụ trong tình yêu: “Tôi yêu em và em phải đáp trả tình tôi, ngoài tôi ra em không được yêu thương ai khác…”, ngay đây tình yêu đi kèm theo điều kiện, nếu như không thỏa mãn điều kiện này lập tức tình yêu sẽ biến thành thù hận, thương nhớ sẽ hóa thân thành nỗi thống khổ và thiên đàng trở thành một địa ngục trần gian…

Tình thương có điều kiện luôn mang mầm mống của khổ đau, của nghiệt ngã nơi thân phận con người, vì tình thương đó luôn có bóng dáng của bản ngã, một bóng ma của cuộc đời….Bản chất của điều kiện là luôn khao khát và đòi hỏi, nghĩ đến mình nhiều hơn là nghĩ đến người, thậm chí biến đối tượng yêu thương thành một vật sở hữu và luôn áp đặt, thế nên lúc nào cũng tính toán và hoàn toàn logic theo ý nghĩ của riêng nó.

Còn tình thương vô điều kiện thì thế nào? Đây là tình thương chân thật, vắng bặt bóng dáng của bản ngã, không có khao khát đòi hỏi nơi đối tượng nó yêu, hay nói cách khác là không có tính toán “lợi mình, thiệt người”, nơi đây mang một ý nghĩa “yêu người là mưu cầu hạnh phúc cho người chứ chẳng phải cho mình”, ngay đây tình thương thăng hoa lên địa vị “thánh thiện” và cao quý muôn đời của nó…

Do vậy trong câu nói “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi”. Tại sao lại để gió cuốn đi… như dấu chim bay chẳng để lại vết tích gì, vì đây là tình thương vô điều kiện, tình thương không chấp vào sự ban phát nên không đòi hỏi một đền đáp nào, không tính toán, không vị kỷ và hoàn toàn phi logic theo một ý nghĩa nào đó… Yêu chỉ để mà yêu, thương chỉ để mà thương, nơi đây không có một mục đích vị kỷ nào hết, do đó đau khổ không có môi trường để phát sinh, đây là tình thương nơi chốn bình yên…

Để đúc kết, xin mượn ca từ của gã hát rong họ Trịnh bày tỏ nơi chốn nhân gian: “Hãy yêu nhau đi trên ghềnh dưới bãi, hãy yêu nhau đi cho gạch đá có tin vui….nước non cho ta những ngày vui với….dù mai nơi này người có xa người…”.

Hay là “Tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau…”. Tại sao tha thứ cho nhau? Vì tôi không còn oán trách đời và cảm nhận được đời chưa từng mang đau khổ ban tặng cho tôi…Nơi đây tôi đã trở về với sự yên bình của tâm hồn, với một tấm lòng cần có trong đời…

MÙA HOA VÔ ƯU NỞ – Vésak

Một ngày ấy, Hoa Vô Ưu bừng nở

Niềm hân hoan khắp thế giới ba ngàn

Có bảy đóa sen hồng nâng gót ngọc

Một vĩ nhân xuất hiện cõi nhân gian.

Đi bảy bước, tay chỉ trời, chỉ đất

Trong thế gian không ai sánh bằng “Ta”

Cái “Ta” ấy vốn chính là Tánh Phật

Ngài hiện đang khai thị cõi Ta Bà.

Bao chúng sanh vì si mê chấp ngã

Gây não phiền theo vọng nghiệp xoay vần

Bồ Tát Hạnh với Từ Bi Hỷ Xã

Nước Cam Lồ tưới tẩm, nhuận thân tâm.

Vĩ nhân ấy như hoa sen tươi sắc

Trong bùn nhơ lại chẳng vướng hôi tanh

Từ con người nhờ tu hành chứng đắc

Phật, Như Lai, bậc trọn giác, trọn lành.

Ánh Từ Quang thuở sao Mai sáng tỏ

Mãi chiếu soi khắp thế giới mười phương

Để chuyển hoá nhân gian thành Tịnh Độ

Chuyển khổ đau, đắc an lạc, Niết Bàn.

Nay thế giới bao nhiễu nhương rối loạn

Tham sân si còn đầy dẫy ngập tràn

Giết hại nhau trong tị hiềm, phe đảng

Xâu xé nhau, phỉ báng, đọa lầm than.

Cõi ngũ trược nghiệp chúng sanh ràng buộc

Con tâm thành đảnh lễ bậc Y Vương

Chúng sanh bệnh trầm kha chờ thang thuốc

Giải trừ căn độc tố thấm tuỷ xương.

Hồn hoang lạc trong bụi đời vất vưởng

Nhìn cành hoa chợt nhớ cánh vô ưu

Bao gánh nặng âu lo liền đặt xuống

Kề toà sen, chiêm ngưỡng đức Phụ Từ.

Trước Như Lai, con cúi đầu đảnh lễ

Nguyện rửa trừ điều xấu tệ trong con

Nguyện vâng hành lời Pháp nhũ sắt son

Nguyện cho đóa Vô Ưu còn tái hiện.

Với ngã chấp lao vào vòng tranh chiến

Với si mê ham ngụy biện vần xoay

Với tham sân thiêu đốt thế gian này

Chúng sanh cứ đưa nhau vào huỷ diệt.

Nguyện trí giác sáng soi điều thấy biết

Gương Từ Bi lồng lộng chốn nhân gian

Khắp nơi nơi rạng rỡ Ánh Đạo Vàng

Chúng sanh giới đồng tu hành thành Phật.

Mùa Phật Đản,

Thích Đồng Trí

Cleveland, Ohio, USA

Cuộc đời Đức Phật

Đức Phật Thích Ca
Từ Đâu Suất giáng trần
Nước Ca Tỳ La Vệ
Vào Rằm Tháng Tư
Hoa Vô Ưu bừng nở
Tại vườn Lâm Tỳ Ni
Trái đất sáu lần rung động
Nhạc trời trỗi khúc hoan ca
Thần dân vui khắp mọi nh
Chúc mừng Thái tử Tất Đạt Đa
Tịnh Phạn vua cha
Rời hoàng cung đi đón
Hoàng hậu Ma Gia
Sinh ra Ngài bảy ngày thì đã quy thiên
Kiều Đàm Di mẫu, thay thế mẹ hiền
Nuôi Thái tử cho đến ngày khôn lớn
Tất Đạt Đa thông minh xuất chúng
Thiên tư cốt cách siêu phàm
Sở học không thể nghĩ bàn
Bao nhiêu thái sư cũng đều bái phục
Xuyên suốt cổ kim, không còn gì dạy nữa
Lớn lên, lời A Tư Đà, Vua Cha chợt nhớ
Mượn tay nguyệt lão kết tóc se tơ
Công chúa Gia Du kiều diễm như mơ
Để cột chân trong lâu đài nhân thế
La Hầu La, tiếng bí bô con trẻ
Mở mắt chào đời, tập nói tiếng Mẹ Cha
Ngài muốn nhìn nhân tình thế thái gần xa
Nên dạo chơi ngoài bốn cửa thành : đông tây nam bắc
Thấy cảnh sanh già bịnh chết
Ngài liền quyết chí xuất gia
Vào nửa khuya Mồng Tám Tháng Hai
Sa Nặc ơi, đưa ta vượt khỏi hoàng thành
Xa lìa cung vàng điện ngọc
Xa lìa vợ đẹp con ngoan
Vì chúng sanh, ta ra đi quyết tìm ngôi báu
Tới dòng A Nô Ma
Ngài tự tay xuống tóc
Sa Nặc ơi, thôi, ngươi hãy lui về
Trở về thưa với phụ thân
Và nhắn lời của ta từ biệt
Còn riêng ta
Đến khi nào, tìm ra đạo thì mới trở về
Bằng ngược lại, thì xem như ta đã mất
Từ đó, giữa trùng trùng Lạp Sơn Hy Mã
Đêm ngày gội tuyết nếm sương
Sáu năm khổ hạnh khôn lường
Vẫn chưa tìm ra Ánh Đạo
Bao nhiêu đạo sĩ, quyền cơ tuyệt xảo
Bao nhiêu pháp thuật, huyền vi tuyệt trần
Nhưng còn chỗ kẹt, không phải toàn chân
Ngài lại một mình, đi tìm chân lý
Bên cạnh dòng sông, Ni Liên Thuyền ý vị
Đan cỏ làm tòa, rồi khẳng quyết một câu
Chính nơi đây
Nếu không thành đạo
Thì ta quyết không rời chỗ nầy
Dù cho bụi đá trơ cây
Dù cho xương tan thịt nát
Thất thất tham thiền nghiêm mật
Cuối cùng chứng đắc đạo ca
Vô Thượng Chánh Đẳng Phật Đ
Bồ Đề Đạo Tràng, sen báu nở hoa
Vào ngày trăng tròn, tháng mười hai âm lịch
Bốn mươi lăm năm trường vân du hóa độ
Hơn ba trăm hội chuyển pháp thuyết kinh
Hàng hàng lớp lớp đệ tử đảnh lễ nghiêng mình
Sáu nẻo ba đường rợp bóng Đạo Vàng siêu tuyệt
Thuận thế vô thường
Có sinh phải có diệt
Có diệt phải có sinh
Nhưng đạo lý chơn thường
Băng ngang dòng sinh diệt
Tại rừng Sa La
Đấng Cha Lành đã tám mươi năm tuổi gi
Bảy chúng đệ tử cùng quây quần câu hội
Ngài bảo các con có còn gì muốn hỏi
Những gì ta dạy xưa nay
Đại chúng im lặng tỏ bày
Nếu chúng con đã thông suốt
Thì ta có mấy lời Di Giáo
Giới luật làm Thầy, đó là bậc nhất
Giáo pháp Ba Thừa, đó là vô song
Khai thông vô thỉ vô chung
Mở đường vô sinh vô tử
Các con chớ có quên mình, gìn giữ
Đó là lời cuối cùng của Đức Như Lai
Tu chỉ một đường, không một không hai
Phật tánh muôn đời, không thêm không bớt
Mỗi mỗi chúng con, hãy chuyên tâm tu tập
Cuộc đời, không có gì bằng đạo lý từ bi
Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi
Ta từ giã các con, nơi Sa La Song Thọ
Rừng núi hoang vu, im bặt tiếng gió
Ngân hà nín thở, rơi rụng trăng sao
Rằm Tháng Hai âm lịch, trăng thắm lệ đào
Đức Từ Phụ Bổn Sư an nhiên niết bàn nhập diệt
Đại chúng cất lên Thích Ca Mâu Ni tha thiết
Núi rừng hòa vọng âm vang
Lan xa thế giới ba ngàn
Vượt qua mười phương tam thế
Vũ trụ càn khôn nhỏ lệ
Hướng về thế giới Ta B
Hộ trì đạo lý Thích Ca
Ngưỡng nguyện phổ chiếu Phật Đ
Hằng hà pháp giới châu sa

Nhất nhất chấp tay đồng Niệm Phật:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

L’égo, graine de la souffrance des êtres

Facile est de détruire,
Facile est de nuire ,
Facile est de faire souffrir

Il suffit d’une pensée cruelle, d’une idée destructrice, d’un mot non adapté, d’un geste incontrôlé pour briser des pays, des sociétés, des cultures, des coutumes, des traditions, des familles, des relations, et tout simplement des « vies », et cela à cause de l’Ego, source de toute souffrance de ce monde.

  • Pour que le monde reprenne son équilibre,
  • Pour que les êtres continuent à se respecter, à se tolérer, à s’aimer et à s’entraider
  • Pour que les couleurs de la vie puissent se retrouver pour remplacer le gris de la misère, le gris de la famine, le gris de la souffrance

Arrêtons de se lamenter, de se rentrer en conflit, de se déclarer, de se mettre des barrières, de s’autodétruire, arrêtons d’allumer les feux de la guerre, de la colère, de la haine, de la jalousie … de tous les états qui ont encore ou à l’avenir cette goutte d’essence qui nourrit et nourrira la flamme de la souffrance.

Qui a dit

que la haine se détruit par la haine
que la violence s’éteint par la violence
que la colère par la colère
que la vengeance par la vengeance

Ne soyons pas égoïste, ne fuyons pas la différence et surtout la réalité de l’entourage, et arrêtons de s’ignorer, d’ignorer que toutes ces conceptions n’apportent pas le bonheur, l’harmonie et l’équilibre du monde.

Réfléchissons avec sagesse, agissons avec compassion, aimons avec bienveillance. Ce sont ces clefs qui ouvriront les portes du bien être que chacun cherche et recherche depuis toujours.

Que les esprits des êtres qui sont morts dans la souffrance, issue de l’ignorance et de la souffrance, puissent-ils continuer leur chemin dans des conditions de renaissance favorables et stables à leur évolution spirituelle, et cela pour oeuvrer pour la paix d’autrui et la paix du monde.

NAMO SAKYAMUNI BOUDDHA

Prog – Samedi 24 Mars : Rencontre avec le bouddhisme

Thème : l’Ego, ennemi de l’Eveil.

« Naître, vieillir, mourrir » est le cycle « naturel » de « l’existence » d’un être « vivant »  conditionné par le monde « terrestre » . Dans ce cycle, la notion d’existence, c’est à dire « je suis donc j’existe » ou « j’existe donc je suis » est une « conception » propre de « l’esprit » : de/à quoi est-elle liée ? Quelle est son cycle de vie ?
En prenant conscience que sa conception crée la notion d’un « Moi », et donc d’un Ego, est-il possible de s’en « détacher » ? Et si oui pourquoi doit-on s’en détacher.Le Bouddha a dit:

« L’Ego est Souffrance, s’il « veut » être Souffrance
  L’Ego est Bonheur, s’il « veut » être Bonheur« 

Ce thème, « délicat » et en même temps difficile, sera exposé lors de la rencontre.

Déroulement de la rencontre :

  • 14h30 : Tai Chi
  • 15h00 : Méditation
  • 15h45 – 17h15 : Thème

Participation : 5 euros/adulte